去去莫回头,苍茫塞上秋。死生从此异,人马尽成愁。
不敢高声别,唯应暗泪流。他方倘相忆,但索鬼门幽。
qù
去
qù
去
mò
莫
huí
回
tóu
头
,
,
cāng
苍
máng
茫
sāi
塞
shàng
上
qiū
秋
。
。
sǐ
死
shēng
生
cóng
从
cǐ
此
yì
异
,
,
rén
人
mǎ
马
jìn
尽
chéng
成
chóu
愁
。
。
bù
不
gǎn
敢
gāo
高
shēng
声
bié
别
,
,
wéi
唯
yīng
应
àn
暗
lèi
泪
liú
流
。
。
tā
他
fāng
方
tǎng
倘
xiāng
相
yì
忆
,
,
dàn
但
suǒ
索
guǐ
鬼
mén
门
yōu
幽
。
。

