浓浓开更落,寂寂复相亲。犹自怜残蕊,那堪踏作尘。
拂来春带恨,飞去蝶伤神。閒砌几回扫,东风最恼人。
nóng
浓
nóng
浓
kāi
开
gēng
更
là
落
,
,
jì
寂
jì
寂
fù
复
xiāng
相
qīn
亲
。
。
yóu
犹
zì
自
lián
怜
cán
残
ruǐ
蕊
,
,
nà
那
kān
堪
tà
踏
zuò
作
chén
尘
。
。
fú
拂
lái
来
chūn
春
dài
带
hèn
恨
,
,
fēi
飞
qù
去
dié
蝶
shāng
伤
shén
神
。
。
xián
閒
qì
砌
jī
几
huí
回
sǎo
扫
,
,
dōng
东
fēng
风
zuì
最
nǎo
恼
rén
人
。
。




