道穷双耳塞,心灭万愁平。独见寒柯落,谁知秋吹生。
忘言安所托,含笑若为情。何必临流洗,尘缘久已清。
dào
道
qióng
穷
shuāng
双
ěr
耳
sāi
塞
,
,
xīn
心
miè
灭
wàn
万
chóu
愁
píng
平
。
。
dú
独
jiàn
见
hán
寒
kē
柯
là
落
,
,
shuí
谁
zhī
知
qiū
秋
chuī
吹
shēng
生
。
。
wàng
忘
yán
言
ān
安
suǒ
所
tuō
托
,
,
hán
含
xiào
笑
ruò
若
wéi
为
qíng
情
。
。
hé
何
bì
必
lín
临
liú
流
xǐ
洗
,
,
chén
尘
yuán
缘
jiǔ
久
yǐ
已
qīng
清
。
。



