昼坐高斋初放晴,当门山色背南城。花飞苔径日千点,蝇打低窗时一声。
病后客怀多寂寞,梦中人事最分明。十千买酒醒还醉,醒学灵均醉步兵。
zhòu
昼
zuò
坐
gāo
高
zhāi
斋
chū
初
fàng
放
qíng
晴
,
,
dāng
当
mén
门
shān
山
sè
色
bèi
背
nán
南
chéng
城
。
。
huā
花
fēi
飞
tái
苔
jìng
径
rì
日
qiān
千
diǎn
点
,
,
yíng
蝇
dǎ
打
dī
低
chuāng
窗
shí
时
yī
一
shēng
声
。
。
bìng
病
hòu
后
kè
客
huái
怀
duō
多
jì
寂
mò
寞
,
,
mèng
梦
zhōng
中
rén
人
shì
事
zuì
最
fēn
分
míng
明
。
。
shí
十
qiān
千
mǎi
买
jiǔ
酒
xǐng
醒
huán
还
zuì
醉
,
,
xǐng
醒
xué
学
líng
灵
jūn
均
zuì
醉
bù
步
bīng
兵
。
。



