披襟当远树,悠然共水山。天籁驱之出,春情不可关。
春光将欲去,春风那得閒。微凉下苍壁,虚声走碧湾。
烟云相对发,忽向此中还。清泠动耳目,吾亦散羁颜。
pī
披
jīn
襟
dāng
当
yuǎn
远
shù
树
,
,
yōu
悠
rán
然
gòng
共
shuǐ
水
shān
山
。
。
tiān
天
lài
籁
qū
驱
zhī
之
chū
出
,
,
chūn
春
qíng
情
bù
不
kě
可
guān
关
。
。
chūn
春
guāng
光
jiāng
将
yù
欲
qù
去
,
,
chūn
春
fēng
风
nà
那
dé
得
xián
閒
。
。
wēi
微
liáng
凉
xià
下
cāng
苍
bì
壁
,
,
xū
虚
shēng
声
zǒu
走
bì
碧
wān
湾
。
。
yān
烟
yún
云
xiāng
相
duì
对
fā
发
,
,
hū
忽
xiàng
向
cǐ
此
zhōng
中
huán
还
。
。
qīng
清
líng
泠
dòng
动
ěr
耳
mù
目
,
,
wú
吾
yì
亦
sàn
散
jī
羁
yán
颜
。
。



