自抱桃笙过竹林,浓阴一片直千金。清眠尽晚无人唤,时有风鸣石上琴。
zì
自
bào
抱
táo
桃
shēng
笙
guò
过
zhú
竹
lín
林
,
,
nóng
浓
yīn
阴
yī
一
piàn
片
zhí
直
qiān
千
jīn
金
。
。
qīng
清
mián
眠
jìn
尽
wǎn
晚
wú
无
rén
人
huàn
唤
,
,
shí
时
yǒu
有
fēng
风
míng
鸣
shí
石
shàng
上
qín
琴
。
。


