高风劲节振词林,一路霜威万木森。到处溪山供好句,无言桃李自新阴。
停桡许我同清话,倾盖还谁识素心。感慨未忘还切切,撩人何处送秋砧。
gāo
高
fēng
风
jìng
劲
jié
节
zhèn
振
cí
词
lín
林
,
,
yī
一
lù
路
shuāng
霜
wēi
威
wàn
万
mù
木
sēn
森
。
。
dào
到
chù
处
xī
溪
shān
山
gōng
供
hǎo
好
jù
句
,
,
wú
无
yán
言
táo
桃
lǐ
李
zì
自
xīn
新
yīn
阴
。
。
tíng
停
ráo
桡
xǔ
许
wǒ
我
tóng
同
qīng
清
huà
话
,
,
qīng
倾
gài
盖
huán
还
shuí
谁
shí
识
sù
素
xīn
心
。
。
gǎn
感
kǎi
慨
wèi
未
wàng
忘
huán
还
qiē
切
qiē
切
,
,
liāo
撩
rén
人
hé
何
chǔ
处
sòng
送
qiū
秋
zhēn
砧
。
。



