禁门深掩断人声,花落閒阶宿雨晴。竟日倚阑空叹息,一场春梦不分明。
jīn
禁
mén
门
shēn
深
yǎn
掩
duàn
断
rén
人
shēng
声
,
,
huā
花
là
落
xián
閒
jiē
阶
sù
宿
yǔ
雨
qíng
晴
。
。
jìng
竟
rì
日
yǐ
倚
lán
阑
kōng
空
tàn
叹
xī
息
,
,
yī
一
chǎng
场
chūn
春
mèng
梦
bù
不
fēn
分
míng
明
。
。




