一春多梦竟难明,流水飞花伤客情。脩禊亭荒觞未泛,登楼地僻赋初成。
狂风暴雨过寒食,野蔌山殽入夜烹。珍重诗筒相慰藉,此心惟合向君倾。
yī
一
chūn
春
duō
多
mèng
梦
jìng
竟
nán
难
míng
明
,
,
liú
流
shuǐ
水
fēi
飞
huā
花
shāng
伤
kè
客
qíng
情
。
。
xiū
脩
xì
禊
tíng
亭
huāng
荒
shāng
觞
wèi
未
fàn
泛
,
,
dēng
登
lóu
楼
dì
地
pì
僻
fù
赋
chū
初
chéng
成
。
。
kuáng
狂
fēng
风
bào
暴
yǔ
雨
guò
过
hán
寒
shí
食
,
,
yě
野
sù
蔌
shān
山
xiáo
殽
rù
入
yè
夜
pēng
烹
。
。
zhēn
珍
zhòng
重
shī
诗
tǒng
筒
xiāng
相
wèi
慰
jiè
藉
,
,
cǐ
此
xīn
心
wéi
惟
hé
合
xiàng
向
jūn
君
qīng
倾
。
。


