风鸿侧翅倦飞翔,远树城阴见夕阳。野草经寒变衰白,江云连海极苍黄。
天涯昔别君相送,雨夕孤灯语未忘。为问道旁几青眼,更无人与慰凄凉。
fēng
风
hóng
鸿
cè
侧
chì
翅
juàn
倦
fēi
飞
xiáng
翔
,
,
yuǎn
远
shù
树
chéng
城
yīn
阴
jiàn
见
xī
夕
yáng
阳
。
。
yě
野
cǎo
草
jīng
经
hán
寒
biàn
变
shuāi
衰
bái
白
,
,
jiāng
江
yún
云
lián
连
hǎi
海
jí
极
cāng
苍
huáng
黄
。
。
tiān
天
yá
涯
xī
昔
bié
别
jūn
君
xiāng
相
sòng
送
,
,
yǔ
雨
xī
夕
gū
孤
dēng
灯
yǔ
语
wèi
未
wàng
忘
。
。
wéi
为
wèn
问
dào
道
páng
旁
jī
几
qīng
青
yǎn
眼
,
,
gēng
更
wú
无
rén
人
yǔ
与
wèi
慰
qī
凄
liáng
凉
。
。


