峡口苍苍放水时,乾风吹落面前诗。可怜无地遮秋色,流出千山也自奇。
xiá
峡
kǒu
口
cāng
苍
cāng
苍
fàng
放
shuǐ
水
shí
时
,
,
qián
乾
fēng
风
chuī
吹
là
落
miàn
面
qián
前
shī
诗
。
。
kě
可
lián
怜
wú
无
dì
地
zhē
遮
qiū
秋
sè
色
,
,
liú
流
chū
出
qiān
千
shān
山
yě
也
zì
自
qí
奇
。
。


