陆沈谁道圣明朝,老向穷途怨未消。荒冢已无行客吊,诗魂徒有故人招。
临风倚剑肠堪断,月落空梁梦渐遥。从此不须频北望,岭猿江树日潇潇。
lù
陆
shěn
沈
shuí
谁
dào
道
shèng
圣
míng
明
cháo
朝
,
,
lǎo
老
xiàng
向
qióng
穷
tú
途
yuàn
怨
wèi
未
xiāo
消
。
。
huāng
荒
zhǒng
冢
yǐ
已
wú
无
háng
行
kè
客
diào
吊
,
,
shī
诗
hún
魂
tú
徒
yǒu
有
gù
故
rén
人
zhāo
招
。
。
lín
临
fēng
风
yǐ
倚
jiàn
剑
cháng
肠
kān
堪
duàn
断
,
,
yuè
月
luò
落
kōng
空
liáng
梁
mèng
梦
jiàn
渐
yáo
遥
。
。
cóng
从
cǐ
此
bù
不
xū
须
pín
频
běi
北
wàng
望
,
,
lǐng
岭
yuán
猿
jiāng
江
shù
树
rì
日
xiāo
潇
xiāo
潇
。
。



