燕燕莺莺,风风雨雨,江南自古愁深。看馆娃林苑,吹尽红英。
锦瑟年华虚度,肠断处、贺铸孤吟。横塘路,碧天如梦,总是春阴。
轻轻。把春送了,千万缕垂杨,难系离情。指一天飞絮,我我卿卿。
画舫游人似织,谁知道有客伤心。伤心泪,和他暮潮,暗打空城。
yàn
燕
yàn
燕
yīng
莺
yīng
莺
,
,
fēng
风
fēng
风
yǔ
雨
yǔ
雨
,
,
jiāng
江
nán
南
zì
自
gǔ
古
chóu
愁
shēn
深
。
。
kàn
看
guǎn
馆
wá
娃
lín
林
yuàn
苑
,
,
chuī
吹
jìn
尽
hóng
红
yīng
英
。
。
jǐn
锦
sè
瑟
nián
年
huá
华
xū
虚
dù
度
,
,
cháng
肠
duàn
断
chǔ
处
、
、
hè
贺
zhù
铸
gū
孤
yín
吟
。
。
héng
横
táng
塘
lù
路
,
,
bì
碧
tiān
天
rú
如
mèng
梦
,
,
zǒng
总
shì
是
chūn
春
yīn
阴
。
。
qīng
轻
qīng
轻
。
。
bǎ
把
chūn
春
sòng
送
liǎo
了
,
,
qiān
千
wàn
万
lǚ
缕
chuí
垂
yáng
杨
,
,
nán
难
xì
系
lí
离
qíng
情
。
。
zhǐ
指
yī
一
tiān
天
fēi
飞
xù
絮
,
,
wǒ
我
wǒ
我
qīng
卿
qīng
卿
。
。
huà
画
fǎng
舫
yóu
游
rén
人
sì
似
zhī
织
,
,
shuí
谁
zhī
知
dào
道
yǒu
有
kè
客
shāng
伤
xīn
心
。
。
shāng
伤
xīn
心
lèi
泪
,
,
hé
和
tā
他
mù
暮
cháo
潮
,
,
àn
暗
dǎ
打
kōng
空
chéng
城
。
。




