古寺名空在,依山只数椽。钟逃犹有穴,龙去已成仙。
古础埋春草,回塘落涧泉。诸僧离乱后,头发也垂肩。
gǔ
古
sì
寺
míng
名
kōng
空
zài
在
,
,
yī
依
shān
山
zhī
只
shù
数
chuán
椽
。
。
zhōng
钟
táo
逃
yóu
犹
yǒu
有
xué
穴
,
,
lóng
龙
qù
去
yǐ
已
chéng
成
xiān
仙
。
。
gǔ
古
chǔ
础
mái
埋
chūn
春
cǎo
草
,
,
huí
回
táng
塘
là
落
jiàn
涧
quán
泉
。
。
zhū
诸
sēng
僧
lí
离
luàn
乱
hòu
后
,
,
tóu
头
fà
发
yě
也
chuí
垂
jiān
肩
。
。


