高楼临古岸,野步晚来登。江水因寒落,山云为雪凝。
远村虽入望,危槛不堪凭。亲老未归去,乡愁徒自兴。
gāo
高
lóu
楼
lín
临
gǔ
古
àn
岸
,
,
yě
野
bù
步
wǎn
晚
lái
来
dēng
登
。
。
jiāng
江
shuǐ
水
yīn
因
hán
寒
là
落
,
,
shān
山
yún
云
wéi
为
xuě
雪
níng
凝
。
。
yuǎn
远
cūn
村
suī
虽
rù
入
wàng
望
,
,
wēi
危
jiàn
槛
bù
不
kān
堪
píng
凭
。
。
qīn
亲
lǎo
老
wèi
未
guī
归
qù
去
,
,
xiāng
乡
chóu
愁
tú
徒
zì
自
xīng
兴
。
。



