乌衣巷口经时住。听尽清秋雨。客怀无赖是黄昏。记得木樨屏后最消魂。
应须便唤江干棹。休遣归迟了。相看不禁别情何。定索南都石黛扫双蛾。
wū
乌
yī
衣
xiàng
巷
kǒu
口
jīng
经
shí
时
zhù
住
。
。
tīng
听
jìn
尽
qīng
清
qiū
秋
yǔ
雨
。
。
kè
客
huái
怀
wú
无
lài
赖
shì
是
huáng
黄
hūn
昏
。
。
jì
记
de
得
mù
木
xī
樨
píng
屏
hòu
后
zuì
最
xiāo
消
hún
魂
。
。
yīng
应
xū
须
biàn
便
huàn
唤
jiāng
江
gān
干
zhào
棹
。
。
xiū
休
qiǎn
遣
guī
归
chí
迟
liǎo
了
。
。
xiāng
相
kàn
看
bù
不
jīn
禁
bié
别
qíng
情
hé
何
。
。
dìng
定
suǒ
索
nán
南
dū
都
shí
石
dài
黛
sǎo
扫
shuāng
双
é
蛾
。
。




