风凄日澹叩松扃,如背人间到杳冥。疏雨过山应助泪,断魂依树欲忘形。
生儿何异原头土,入世还凭地下灵。徙倚沈吟终一去,乱峰旋为锁梅厅。
fēng
风
qī
凄
rì
日
dàn
澹
kòu
叩
sōng
松
jiōng
扃
,
,
rú
如
bèi
背
rén
人
jiān
间
dào
到
yǎo
杳
míng
冥
。
。
shū
疏
yǔ
雨
guò
过
shān
山
yīng
应
zhù
助
lèi
泪
,
,
duàn
断
hún
魂
yī
依
shù
树
yù
欲
wàng
忘
xíng
形
。
。
shēng
生
ér
儿
hé
何
yì
异
yuán
原
tóu
头
tǔ
土
,
,
rù
入
shì
世
huán
还
píng
凭
dì
地
xià
下
líng
灵
。
。
xǐ
徙
yǐ
倚
shěn
沈
yín
吟
zhōng
终
yī
一
qù
去
,
,
luàn
乱
fēng
峰
xuán
旋
wéi
为
suǒ
锁
méi
梅
tīng
厅
。
。



