年来吓鼠得虚名,零落青衫误此生。入世几能开口笑,辞家偏觉一身轻。
诗从奇险归平澹,人到穷愁见性情。为报春华须爱惜,春残无复管弦声。
nián
年
lái
来
xià
吓
shǔ
鼠
dé
得
xū
虚
míng
名
,
,
líng
零
luò
落
qīng
青
shān
衫
wù
误
cǐ
此
shēng
生
。
。
rù
入
shì
世
jī
几
néng
能
kāi
开
kǒu
口
xiào
笑
,
,
cí
辞
jiā
家
piān
偏
jué
觉
yī
一
shēn
身
qīng
轻
。
。
shī
诗
cóng
从
qí
奇
xiǎn
险
guī
归
píng
平
dàn
澹
,
,
rén
人
dào
到
qióng
穷
chóu
愁
jiàn
见
xìng
性
qíng
情
。
。
wéi
为
bào
报
chūn
春
huá
华
xū
须
ài
爱
xī
惜
,
,
chūn
春
cán
残
wú
无
fù
复
guǎn
管
xián
弦
shēng
声
。
。
