风定落花深,帘外拥红堆雪。长记海棠开后,正伤春时节。
酒阑歌罢玉尊空,青缸暗明灭。魂梦不堪幽怨,更一声啼鴂。
fēng
风
dìng
定
là
落
huā
花
shēn
深
,
,
lián
帘
wài
外
yōng
拥
hóng
红
duī
堆
xuě
雪
。
。
cháng
长
jì
记
hǎi
海
táng
棠
kāi
开
hòu
后
,
,
zhèng
正
shāng
伤
chūn
春
shí
时
jié
节
。
。
jiǔ
酒
lán
阑
gē
歌
bà
罢
yù
玉
zūn
尊
kōng
空
,
,
qīng
青
gāng
缸
àn
暗
míng
明
miè
灭
。
。
hún
魂
mèng
梦
bù
不
kān
堪
yōu
幽
yuàn
怨
,
,
gēng
更
yī
一
shēng
声
tí
啼
jué
鴂
。
。





