秋尽野亭鸳水阴,平沙落日青枫林。寒花烂熳不自爱,霜风一堕柴门深。
我来对此沉吟久,况是㠠山别离后。何处浮云晚未还,散愁且醉襄城酒。
qiū
秋
jìn
尽
yě
野
tíng
亭
yuān
鸳
shuǐ
水
yīn
阴
,
,
píng
平
shā
沙
luò
落
rì
日
qīng
青
fēng
枫
lín
林
。
。
hán
寒
huā
花
làn
烂
màn
熳
bù
不
zì
自
ài
爱
,
,
shuāng
霜
fēng
风
yī
一
duò
堕
chái
柴
mén
门
shēn
深
。
。
wǒ
我
lái
来
duì
对
cǐ
此
chén
沉
yín
吟
jiǔ
久
,
,
kuàng
况
shì
是
lú
㠠
shān
山
bié
别
lí
离
hòu
后
。
。
hé
何
chǔ
处
fú
浮
yún
云
wǎn
晚
wèi
未
huán
还
,
,
sàn
散
chóu
愁
qiě
且
zuì
醉
xiāng
襄
chéng
城
jiǔ
酒
。
。


