蒹葭何复赋苍苍,种玉花开玉一堂。金采亦能传太素,淡云依旧拥孤芳。
雌黄口里从今说,红紫场中只自忙。何似沧洲思洗耳,清风吹遍五湖香。
jiān
蒹
jiā
葭
hé
何
fù
复
fù
赋
cāng
苍
cāng
苍
,
,
zhǒng
种
yù
玉
huā
花
kāi
开
yù
玉
yī
一
táng
堂
。
。
jīn
金
cǎi
采
yì
亦
néng
能
chuán
传
tài
太
sù
素
,
,
dàn
淡
yún
云
yī
依
jiù
旧
yōng
拥
gū
孤
fāng
芳
。
。
cí
雌
huáng
黄
kǒu
口
lǐ
里
cóng
从
jīn
今
shuō
说
,
,
hóng
红
zǐ
紫
cháng
场
zhōng
中
zhī
只
zì
自
máng
忙
。
。
hé
何
sì
似
cāng
沧
zhōu
洲
sī
思
xǐ
洗
ěr
耳
,
,
qīng
清
fēng
风
chuī
吹
biàn
遍
wǔ
五
hú
湖
xiāng
香
。
。

