孝肃荒祠倚粤城,满阶衰草起秋声。天南亦得留香火,宋室由来失老成。
性直松杉长拂雪,雨深岩洞急生晴。欲知一笑终难假,始信黄河不易清。
xiào
孝
sù
肃
huāng
荒
cí
祠
yǐ
倚
yuè
粤
chéng
城
,
,
mǎn
满
jiē
阶
shuāi
衰
cǎo
草
qǐ
起
qiū
秋
shēng
声
。
。
tiān
天
nán
南
yì
亦
dé
得
liú
留
xiāng
香
huǒ
火
,
,
sòng
宋
shì
室
yóu
由
lái
来
shī
失
lǎo
老
chéng
成
。
。
xìng
性
zhí
直
sōng
松
shān
杉
cháng
长
fú
拂
xuě
雪
,
,
yǔ
雨
shēn
深
yán
岩
dòng
洞
jí
急
shēng
生
qíng
晴
。
。
yù
欲
zhī
知
yī
一
xiào
笑
zhōng
终
nán
难
jiǎ
假
,
,
shǐ
始
xìn
信
huáng
黄
hé
河
bù
不
yì
易
qīng
清
。
。



