平生不怕相思苦,溺爱名山当美女。一朝离别不胜情,名山与我皆无语。
正如我在鸳江浦,美人别我泪如雨。顾影低徊几断肠,裁诗自写愁心绪。
人生天地真逆旅,走遍天涯为谁苦。何时更与美人来,坐对名山共相处。
píng
平
shēng
生
bù
不
pà
怕
xiāng
相
sī
思
kǔ
苦
,
,
nì
溺
ài
爱
míng
名
shān
山
dāng
当
měi
美
nǚ
女
。
。
yī
一
zhāo
朝
lí
离
bié
别
bù
不
shèng
胜
qíng
情
,
,
míng
名
shān
山
yǔ
与
wǒ
我
jiē
皆
wú
无
yǔ
语
。
。
zhèng
正
rú
如
wǒ
我
zài
在
yuān
鸳
jiāng
江
pǔ
浦
,
,
měi
美
rén
人
bié
别
wǒ
我
lèi
泪
rú
如
yǔ
雨
。
。
gù
顾
yǐng
影
dī
低
huái
徊
jī
几
duàn
断
cháng
肠
,
,
cái
裁
shī
诗
zì
自
xiě
写
chóu
愁
xīn
心
xù
绪
。
。
rén
人
shēng
生
tiān
天
dì
地
zhēn
真
nì
逆
lǚ
旅
,
,
zǒu
走
biàn
遍
tiān
天
yá
涯
wéi
为
shuí
谁
kǔ
苦
。
。
hé
何
shí
时
gēng
更
yǔ
与
měi
美
rén
人
lái
来
,
,
zuò
坐
duì
对
míng
名
shān
山
gòng
共
xiāng
相
chǔ
处
。
。





