花飞惜不得,年长更堪悲。春尽有归日,老来无去时。
风前千片雪,镜里数茎丝。肠断青山暮,独攀杨柳枝。
huā
花
fēi
飞
xī
惜
bù
不
dé
得
,
,
nián
年
zhǎng
长
gēng
更
kān
堪
bēi
悲
。
。
chūn
春
jìn
尽
yǒu
有
guī
归
rì
日
,
,
lǎo
老
lái
来
wú
无
qù
去
shí
时
。
。
fēng
风
qián
前
qiān
千
piàn
片
xuě
雪
,
,
jìng
镜
lǐ
里
shù
数
jīng
茎
sī
丝
。
。
cháng
肠
duàn
断
qīng
青
shān
山
mù
暮
,
,
dú
独
pān
攀
yáng
杨
liǔ
柳
zhī
枝
。
。

